" Chén rượu thề, thiên hạ chia ba
Nguyễn Ngọc Cư tám đêm liền mất ngủ"
Lại nói cụ già vừa đến tự xưng họ Nguyễn, tên Hòa, vốn là trụ cột của Thiên triều, đang đi tìm người tài giúp nước. Bữa ấy đi dạo bên hồ, thấy có 3 người tướng mạo khác thường, biết đó là người hào kiệt, Nguyễn Hòa mừng lắm, liền bảo với họ rằng: "Bây giờ các người hày đi về ba ngả, tự mình thu thập dân binh mưu tìm dầu khí. Kẻ nào tìm ra dầu trước thì mới đáng mặt anh hào, muôn đời sử sách lưu tên, cháu con đời đời vinh hiển." Cả ba đều cho là phải. Họ bèn cùng nhau uống chung một chén rựơu thề, rồi mỗi người đi về một phía.
Nguyễn Ðiền một người một ngựa men theo bờ sông Hồng nhằm phía Nam mà tiến. Ði tới đâu, Ðiền giở tài thu phục nhân tâm tới đó, chả mấy chốc quân sĩ đã tới vài trăm.
Tháng Ba, ngày Tám, đêm không trăng, Tướng hai sao dẫn đầu vài trăm binh sĩ Người ngậm tăm Ngựa bỏ nhạc
Nhằm hướng thành Nam thẳng tiến...
Sau bao ngày đêm người ngựa đã mệt, Ðiền bèn dừng chân nghỉ lại ở một thị trấn ven sông. Nơi đây bốn bề sông nước mênh mông, lau sậy um tùm, địa hình vô cùng hiểm trở. Ðiền bèn đi dạo một vòng, mới thấy cá tôm đầy chợ, ngao sò ốc hến nhan nhản khắp nơi, hỏi ra mới hay đó là miền Xuân Thủy. Ðiền mừng lắm, bèn ra lời kêu gọi tụ hợp dân binh, lấy đây là nơi đóng quân hạ trại. Chẳng mấy lúc binh sĩ của Ðiền đã lên hơn 800 người. Ðể gây thanh thế, Ðiền cho quân sĩ xây thành đắp lũy suốt đêm ngày, lại sai Ðỗ Hậu mang thuyền lớn tàu to đi tắt theo đường Ba Lạt mà chiếm lấy vùng Vật Cách, quán Toan. Lại sai tướng Ðỗ Ngọc Vinh mang địa lôi đi chôn nổ khắp các cánh đồng, vì vậy mà thanh thế của Ðiền lên nhanh như diều gặp gió.
Ðắc Hoài kéo quân về chiếm nhà Thành ở thị xã Hưng Yên. Phố Hiến. Nơi đây bốn mùa hoa thơm cỏ ngọt, hồng xiêm lê táo rất nhiều và vốn dĩ một thời đã lừng danh là chốn kinh kỳ. Hoài cho xây thành đắp lũy rất kiên cố để tính kế lâu dài, lại dựa vào các hổ tướng của mình như Bàng Thống, Trọng Cán, Huy Quynh, nên lấy làm yên chí lắm.
Riêng Ngọc Cư mãi mấy tháng trời vẫn chưa tìm được nơi đóng quân hạ trại. Theo lời tâu của tướng tâm phúc, Cư kéo quân về thị xã Thái Bình, nơi đây lắm lúa nhiều khoai lại thông thương thuận tiện. Phía Nam là cảng Trà Lý có thể buôn bán với nước ngoài, phía Ðông có cầu Bo chẹn lấy con đường độc đạo sang phía Hải Phòng, phía Tây - chỉ cần vượt qua phà Tân Ðệ là chiếm được thành Nam.
Một bữa Cư đang ngồi trong trướng thì nghe tiếng địa lôi nổ ầm ầm. Theo tin thám báo mới về, thì quân của Ðiền đã tràn sang tới vùng Ðông Quan, Phượng Ngãi. Cư thất kinh vội tế ngựa ra bờ tả sông Hồng, nhìn sang Xuân Thủy thấy cờ xí rợp trời, thuyền bè đầy sông, người ngựa đi lại tấp nập...bèn ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Ta nghe nói Ðiền là kẻ anh hùng đời nay, lại là người có tài thu phục nhân tâm, đãi sĩ rất hậu. Trí Ðiền lớn lắm, nếu để con giao long kia gặp bể thì cái họa ấy ta e rằng không nhỏ." Ðoạn, về trướng của mình, bỏ cả cơm ăn thuốc hút, thức suốt mấy đêm ròng. Mãi đến đêm thứ 8, có kẻ xin vào hầu và bẩm với Cư rằng: “Thần xin hiến đại vương một kế này, chẳng những việc lớn mau thành mà cũng tránh cho muôn dân cảnh nồi da nấu thịt." Thế mới rõ thật là :
"Lo việc nước, anh hùng mất ngủ
Một kế hay trăm họ được nhờ "
Chưa biết người ấy hiến cho Cư được kế gì, xem hồi sau mới hiểu.