Văn Bản tặng Đặng Ái.

Có phải thế không em?
Ta đã hát suốt một thời tuổi trẻ
Đất nước ta biển bạc, rừng vàng
Để bây giờ tóc bạc phải băn khoăn?
Đi, ta đi khai phá rừng hoang
Bao lớp trẻ lên đường không trở lại
Đất Tây Bắc giầu tình người là vậy
Ai đã lên, không biết lối quay về
Dốc Mường Cun, anh đứng đợi em qua
Sau xa cách những đêm dài Phong Thổ
Bụi vàng sau xe như nấm mây rực rỡ
Nghĩ thương em - môi nứt nẻ nụ cười. . .
Rồi qua miền Trung - cát trắng giợn chân mây
Đồng bằng mảnh tựa bàn tay gầy guộc
Thương mẹ già như thân cau xơ xác
Chạy từng bữa ăn - nắm rau má, cọng khoai
Đất Nam bộ chua, phèn - mặn ngấm sạm tay
Thóc chưa đủ nuôi dân cày qua vụ
Anh lặn lội xuống biển tìm châu báu
Dăm chục mét chiều sâu nước ngập trên đầu
Những mỏ vàng đen ẩn tận thẳm sâu
Bao kỷ nguyên địa tầng trầm tích
Ba ngàn mét, rồi khoan năm ngàn mét
Dòng dầu lên cũng nức nở, sụt sùi
Những giàn khoan trụ giữa biển khơi
Có công sức bạn bè ta xây lắp
Bao sóng gió và nắng mưa, bão táp
Để dâng về triệu tấn dầu thô
Chưa đủ thắp đèn và xát gạo, chà ngô
Dân còn đói, còn mong chờ hạnh phúc. . .
Hạnh phúc ở chân trời
Xa tít tắp, anh vẽ hoài chưa được
Đừng dài quá - xin làm manh áo cộc
Đừng ngọt ngào - hãy là bát cơm khoai
Nhớ nghe em: chùm khế ngọt nhỏ nhoi
Không chia khắp cho triệu người thất bát
Em có nghe cơn gió nồm man mác
Cũng nhắc về hạnh phúc phía trời xa?
Anh tự hào đứng giữa biển bao la
Thấy hạnh phúc gần hơn em một chút.

MSP1- mỏ dầu Bạch Hổ, 06/1987