Thân tặng Nguyễn Quyết Thắng
Em bây giờ ở phía bình minh
Anh ở phía hoàng hôn về lặn
Hai đứa - hai giàn khoan trên biển
Mấy ngày đường một gang nước, ơi em?
Mỗi sáng anh nhìn phía mặt trời lên
Thấp thoáng giàn khoan - người yêu ta đó!
Mỗi bận chiều buông trên vùng biển cả
Em đứng lặng nhìn về phía hoàng hôn.
Điện sáng bừng một vùng biển thâu đêm
Biển thao thức tựa lòng người trăn trở
Những tầng sâu gọi người tìm dầu mỏ
Giữa biển khơi và gió giật, sóng gầm.
Anh say sưa mỗi công việc đang làm
Đãi mẫu vụn chai sần bàn tay trẻ
Em đo gió và chiều cao sóng bể
Nâng tầm nhìn từ những giàn khoan
Thành phố này em chưa biết đặt tên
Không một màu xanh cỏ cây, hoa lá
Nhấp nhô giàn khoan giữa trời và biển cả
Giữa nắng mưa nở sáng mặt con người
Anh nhớ em, khi chiều đã xuống rồi
Thành phố biển sáng bừng
cho cá bầy tìm đến
Ta sẽ bắc những chiếc cầu thương mến
Đưa nhau về thành phố - của - niềm tin.
________________________
MSP4 - Mỏ dầu Bạch Hổ, 03/1986.
0 người đã yêu thích bài viết này