Đêm xuống trên boong tàu khoan
Sao trời sà ngang trước mặt
Biển thẳm ì ầm không ngớt
Từng đàn "hổ trắng" vây quanh.

Điện sáng một vùng chung chiêng
Thợ khoan lưng trần, mặt nhọ
Làm khỏe, cười vui cũng khỏe
Như chưa từng có đêm về.

Gió qua đất liền trong kia
Nhắn giúp ai còn thao thức
Chiều sâu trên ba ngàn mét
Mũi khoan cần mẫn quay vòng

Cứ như chơi trò bập bênh
(Tàu có cần khoan làm trụ)
Bên ấy dềnh lên nỗi nhớ
Bên này dâng mỏ "vàng đen".

Đêm vui ngắn chẳng đầy gang
Gió biển mấy lần đổi hướng
Tàu quay như kim địa bàn
Hướng nào cũng chỉ giàn khoan

Bẵng quên đi rồi nỗi nhớ
Người thân yêu ở đất liền
Vầng trăng đung đưa mắc võng
Trên tháp khoan tàu Mi-chin.
_______________________________
Tàu khoan dầu Mi-kha-in Mir-chin, 14/04/1987