Sau ngày giải phóng miền Nam, tháng mười năm 1975 đoàn 22 được thành lập, có nhiệm vụ tìm kiếm dâu khí Đồng bằng Sông Cửu Long. Trụ sở đoàn ở Vĩnh Long, sau dời về Cần Thơ. Thuở ấy Tổng cục Dầu khí thuê tầu địa chấn biển hai thân Gemơ của Pháp để khảo sát địa chấn biển nông và toàn đồng bằng châu thổ. Kỷ niệm sâu sắc nhất là ngày 26 tháng ba 1976 tàu ra khơi để nổ phát đầu tiên, trên tuyến địa chấn 04 liên kết cấu tạo Bạch Hổ với Đồng bằng. Sáng sớm tinh mơ,trời yên biển lặng, đoàn tàu kỹ thuật, đốc nổi hậu cần, tầu hải quân dẫn đường và bảo vệ rồng rắn xuất phát từ cảng Sài Gòn ra biển.Quá trưa đã đến toạ độ Bạch Hổ, súng hơi bắt đầu nổ phát đầu tiên.Công việc hầu như trôi chảy. Biển lặng,mặt nước phẳng lì như trong hồ. Nhưng thuyền trưởng người Pháp thông báo với ông Trương Minh-trưởng đoàn-rằng hãy cẩn thận, đó là hiện tượng sắp có dông tố. Quả thật đến xế chiều bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.Gió giật,mưa mịt mùng đầy trời. Biển gào thét, sóng lớn phủ qua boong tàu. Gemơ không cập mạn Đốc nổi được, sợ vỡ tàu. Pháo hiệu ghi bằng tiếng Đức, bắn nhầm màu đỏ cấp cứu thành màu xanh bình yên, rồi màu trắng là vô sự! Thuyền trưởng cứ luôn mồn chửi tục, càng say càng ăn nhiều. Cuối cùng bắn được pháo hiệu đỏ thì Hải quân cũng không thể đến cứu được. Tàu phải chạy loanh quanh cắt ngang sóng để tránh, ngược lại nếu tàu đi dọc sóng sẽ bị lật và bị đánh chìm ngay. Mọi người say mềm, nôn mật xanh mật vàng. Hồi đó ông Nguyễn Đăng Liệu đội trưởng cũng say, ông Đỗ Chí Hiếu đội phó càng say nhiều hơn, đau bụng quá, thuốc gì cũng không khỏi, kêu cứu mãi. Đoàn trưởng ít say hơn,cầm bộ đàm chạy quanh để liên lạc với bác sĩ Hải quân tìm cách cứu chửa, nhưng cũng không được. Tàu đốc nổi cũng đứt neo trôi dạt về phía đảo Phú Quý, không liên lạc được.Nếu không trở về đất liền kịp thời cấp cứu sẽ vô cùng nguy hiểm. Đây là vấn đề tế nhị phải tính toán cẩn thận. Nếu tây ra lệnh về, tây chịu tiền. Nếu ta ra lệnh, phải ta trả 35 nghìn Frances cho mỗi ngày chờ tại bến, phải chịu thiệt trong khi đất nước nghèo. Phân vân mãi, cuối cùng hỏi ý kiến anh em, ông Minh quyết định ra lệnh cho tàu về cảng Vũng Tàu. Tưởng là mọi điều xuôi chèo mát mái, nào ngờ lại gặp sự cố khi tàu cập bến Phao Zero- Vũng Tàu, Biên phòng bắt giữ vì tàu ngoại quốc không cắm cờ Việt Nam, không có giấy tờ mang theo.Thế là đoàn người cả tây lẫn ta bị nhốt trên đồn.Thật là nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại. Một ngày không cơm nước,tắm rửa, chờ cấp trên giải quyết. Chiều hôm sau Đốc nổi mới được kéo về Vũng Tàu. Nhìn thấy nhau anh em mừng vui không kể xiết, tưởng là không còn gặp nhau nữa.
Đội địa chấn lênh đênh khắp châu thổ Cửu Long. Hết sông Tiền đến sông Hậu, sông Ông Đốc đến các kênh rạch thẳng tắp Miền Tây. Đã thức trắng đêm bên dòng kinh xào xạc dừa nước nối vàng rực bông điên điển Đồng Tháp Mười. Đã thả neo vào dòng nước đen như mực tàu hoai hoai mùi lá mục U Minh.
Trên kết quả khảo sát địa chấn và trong lực đã khoan các giếng tìm kiếm đầu tiên ở Đồng bằng Cửu Long, giếng Cà Cối và giếng Phụng Hiệp. Kết luận trên đất liền Đồng bằng ít có khả năng tìm thấy dầu khí. Từ đấy việc tìm kiếm thăm dò dầu khí ngoài biển bắt đầu.
Câu chuyện trên được tác giả Minh Trường, ghi lại trong mấy vần thơ:
Trời yên biển lặng ra khơi
Tàu ta lướt nhẹ sóng vơi mạn thuyền
Lâng lâng cảm xúc nhớ thương
Rời xa đất Mẹ, Quê hương một miền
Cảng Sài Gòn bến Thủ Thiêm
Lâu đài tráng lệ dầm chìm trong sương
Một vùng trời biển mênh mông
Non xanh nước biếc bềnh bồng biển sâu
Nàng tiên Bạch Hổ ở đâu
Chôn vùi đáy nước nông sâu khôn lường
Chàng trai Địa chấn vấn vương
Tìm dây tơ liễu, sông Thương bến Phùng
Nối liền Lục địa-Biển Đông
Trải dài một dải Nước nông-Đồng bằng
Xuất quân Mười Sáu tháng Ba (1976)
Gemơ (* ) rời bến đi ra hải phần
Ban mai mặt sóng lăn tăn
Tưởng là dạo mát vòng quang Tây Hồ
Nước xanh tận đáy san hô
Búi dây đã rải(** ), Va pồ sốc vang(*** )
(* )- Gemeaux - Tàu địa chấn hai thân,
(** )- Streamer
(*** )- Vapor shock
Nàng đà chợt tỉnh giấc nồng
Nụ cười lấp ló dưới lòng biển sâu
Dây tơ mong nối từ lâu
Những dòng địa chấn bắc cầu ước mơ
Từ đây đất nước mong chờ
Một Thềm lục địa bến bờ giàu sang
Biển ta tấc đất tấc vàng
Tìm ra dầu khí ta càng mạnh thêm.
Bóng chiều đã ngã về Tây
Đùng đùng thịnh nộ gió dây sóng lừng
Tàu nghiêng nước phủ mịt mùng
Lá tre trôi nổi một vùng mênh mong
Bạn ơi có biết hay không
Ruột gan đau quặn mà không thuóc thầy
Kẻ nằm lây lấc đó đây
Ngươi đi chao đảo, luôn tay chống chèo
Không cập mạn, chẳng buông neo
Tàu to (Đốc nổi) trôi dạt cheo leo chốn nào?
Côn Sơn Phú Quí đêm thâu
Mò kim đáy bể biết đâu mà lần?
Thầm mong một chốn nương thân
Mà sao chân đứng muôn phần đảo điên
Trông chừng mạng sống bất an
Mà chàng trai trẻ đã trăn trối đời
Rằng là Mẹ của con ơi
Nay xin vĩnh biệt ở nơi chốn này !
Tiếng than như thấu niềm tây
Lệnh rằng tàu phải quay ngay mũi về
Vũng Tàu định hướng, ô-kê
Hải đăng nhấp nháy bốn bề trong đêm
Tàu xuôi gió, sóng dần êm
Nào kìa Núi Lớn hiện bên Bến Đình
Phao Không cập bến bình minh
Mà sao còi rúc An ninh –Biên phòng
Người người bị bắt lên đồn
Nguyên do chưa biết phạm tòng tội chi
Rằng đây bão táp bất kỳ
Tàu ta lánh nạn can chi lỗi lầm?
Một ngày phòng kín tạm giam
Phong ba vừa thoát, dấn thân chố này
Sài Gòn cấp báo liền tay
Cử người chức trách đến ngay giải trình
Đoàn người mới được thanh minh
Tàu To cập bến, dân tình hò reo
Miệng cười mà lệ tuông theo
Tưởng là vĩnh biệt, khó điều gặp nhau
Gian truân từng trãi bấy lâu
Gemơ ngày ấy cùng nhau nhớ hoài. (* )
(* ) – Thơ Minh Trường, “Gemeaux ngày ấy”, 16.3.2001, kỷ niệm 25 năm ngày nổ địa chấn đầu tiên ở thềm lục địa phía Nam của Tổng cục Dầu Khí Việt Nam)