Em nói, rằng em thích biển. . . Thì đấy - biển trườn dưới chân em. Ồn ả và lặng im, Cồn cào mà sâu thẳm Biển bao giờ chả thế! Chẳng bình yên như em nghĩ đâu mà.
Thôi thì cứ tránh xa! Kẻo biển ôm vào lòng tất cả. Ai bảo: biển chiều nay êm ả Gợn sóng vàng nắng quái chiều hôm. . .
Những ngày xa, như biển cũng nao lòng Cuồn cuộn chảy tới phương nào xa lạ Chợt sững lại, giữa một chiều lộng gió Nhẹ nhàng ôm bờ cát cũ quê nhà.
Ước chi anh là biển thẳm bao la Đủ sức chứa tình yêu em rộng lớn Thôi xin em, đừng có mà thích biển Kẻo cuộc đời rồi bão táp, phong ba.
Vũng Tàu, 08/03/2002