Thế là mình xa nhau
Cả những chiều thứ bảy
Đành rằng gần nhau đấy
Đã nên thiết tha gì...
Em ngoảnh mặt quay đi
Tôi theo chân em bước
Hoa mướp vàng ngơ ngác
Suốt những mùa thu xưa...
Có ai biết, ai ngờ
Em bất thần xuất hiện
Để Vũng Tàu xao động
Theo từng bước chân em
Hai mươi năm làm quen
Hai mươi năm trăn trở
Để cánh hoa mướp vàng
Len vào trong thương nhớ
Mỗi người đi một ngả
Em phương Bắc - anh Nam
Người đi trong thương nhớ
Kẻ ở có đau buồn?
— Văn Bản
Vũng Tàu, 1991
0 người đã yêu thích bài viết này