Nói đi em lời ưng thuận dịu dàng
Táo đã rụng trên đường mưa bụi
Dáng đỏng đảnh kiêu sa thời con gái
Như lục bình - hoa tím đã tàn phai

Em nhắc về thời quá khứ làm chi
Gió cứ thổi xôn xao hoài trong lá
Em gần thế, mà sao đành xa lạ
Lời dịu dàng ấp ủ ở đâu em?

Sóng Vũng Tàu nghe gió cứ trào lên
Em cứ vậy, cứ chân trần trên cát
Em có hay bao nhiêu là sóng biếc
Đang trào dâng, bỗng quỳ dưới chân em.

— Văn Bản
Vũng Tàu, 8/1991