Bão tan rồi, em ơi!
Đêm nay trời lặng gió
Những vì sao lấp ló
Vàng trăng khuyết hững hờ

Một mình anh thẫn thơ
Không làm sao ngủ được
Bão lòng dâng thổn thức
Bởi gặp em bất ngờ

Lưu luyến tự bao giờ
Để nên lòng giông bão
Đôi mắt huyền kín đáo
Lặng nhìn anh, khẽ cười

Để nay bão tan rồi
Giữa thanh bình phố nhỏ
Có một người trăn trở
Với ngọn đèn trầm tư.

— Văn Bản
Hưng Yên, hè 1973