Đất nước mình cởi áo cho nhau
Chạm ngõ mời trầu, gặp nhau mời nước
Bao thế hệ lên đường đánh giặc
Vẫn truyền cho nhau trọn vẹn nụ cười
Dáng tre xanh có tự bao đời
Vẫn vươn thẳng như người nước Việt
Cây xấu hổ làm duyên tinh nghịch
Để ai thương suốt chiến dịch dài
Đất nước mình hạt lúa, củ khoai
Ăn chắc mặc bền,
Lá lành đùm lá rách
Sức ta đủ xây thành Kim - Tự - Tháp
Đem chống xâm lăng, chưa kịp xây đời
Hố bom xưa, nay bãi sa bồi,
Đất hồi sinh, thắm tay người chăm bón
Cây độc lập, tưới mồ hôi sẽ lớn
Trời tự do, vang mãi khúc khải hoàn
Dẫu còn nhiều vất vả, gian nan
Nhưng đất nước đang căng tràn sức trẻ
Những dòng sông ngàn năm lặng lẽ
Mang phù sa bồi đắp nước non này
Ta nhìn về lịch sử một phút giây
Niềm tin lớn theo tháng ngày kết trái
Bởi đất nước chúng ta giàu lẽ phải
Nên tình yêu ta trẻ mãi không già.
— Văn Bản
Thanh Hóa, 5.1975
0 người đã yêu thích bài viết này