Tặng Lê Thị Trịnh
Xa lắm rồi! Ơi dòng sông Mã
Vẫn nghe thác đổ phía sau mình.
Quanh quẩn bên gối mềm chăn lụa
Tràn trề sóng vỗ vào đêm.
Không dưng mà gọi hoài tên em
Nỗi nhớ cứ dồn lên như sóng.
Em mãi mãi rồi vẫn xuôi về biển
Giấu âm thầm, nên sông chảy ngầm sâu.
Không dưng mà trôi xiết vào nhau
Dẫu mặn nhạt chưa thành cuộc sống.
Ở đâu em cũng là thần thánh
Có em, đâu cũng trở nên nguồn.
Xa lắm rồi…dòng sông quê hương
Đêm nay quanh giàn khoan biển hát
Xin góp vị dầu thơm vào hương biển
Cho em thêm nặng hạt mưa nguồn.
— Văn Bản
Giàn khoan MSP3-Bạch Hổ, 26.02.1986
0 người đã yêu thích bài viết này