Nơi ấp ủ biết bao là mơ ước
Nơi trải dài man mác mấy buồn thương
Hy vọng chứa chan và thoảng chút mây vờn
Người ta gọi nơi ấy là đôi mắt.
Nói không hết, chả bút nào tả xiết
Ánh mắt người yêu sau những phút đợi chờ
Mắt em vui sóng sánh những vần thơ
Và lấp lánh tựa sao trời mùa hạ
Ồ quá lạ! Hôm nay xanh thẳm thế
Sắc thắm trời thu trong khóe mắt em
Sao không nói em ơi? Mà mắt chỉ lặng nhìn
Đời đang đẹp, riêng em buồn chi thế?
Ánh mắt em là chân trời mới hé
Là vui buồn muôn thuở của tình yêu
— Văn Bản
Hưng Yên, 07/07/1977
0 người đã yêu thích bài viết này