Và khi ánh chiều dần tắt
Làn sương lam nhẹ phủ cánh đồng
Hương lúa thơm thơm ngào ngạt
Lao xao chiền chiện lượn vòng…

Và khi trên trời
Những ngôi sao hè sóng sánh va nhau
Và tất cả, dẫu là điều nho nhỏ
Cũng gợi trong anh nỗi nhớ
Triền miên

Em ơi! Từ dạo xa nhau
Anh cảm nhận một tình yêu ngây ngất
Và thời gian - con mắt đời nghiêm khắc
Lặng nhìn anh, dường hiểu thấu tâm can

Anh bỗng sững sờ chợt hiểu
Chỉ có thời gian và bao cách trở
Nâng tình ta lên ngang tầm những vì sao
Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ người yêu!

— Văn Bản
Gia lương - Hà Bắc, 05/05/1969