-I-
Anh ra thăm biển Tuần Châu
Thương em ở tận Vũng Tàu xa xôi
Vẫn là non nước mây trời
Thương con sóng nhỏ một thời xôn xao
-II-
Xin em đừng giận, Tuần Châu
Trách, thì mình cũng gặp nhau rồi mà!
Xa, thì mình cũng đã xa
Gần nhau chi để sinh ra giận hờn?
Gần em, dễ mấy ai khen
Nào ai biết được đa đoan một thời?
Mình xa nhau mấy phương trời
Gần nhau một bận để rồi lại xa
Vẫn là sóng nước bao la
Trời xanh mây trắng giao hòa cùng nhau
Núi thì im lặng cúi đầu
Biển kia vẫn cứ ồn ào vu vơ. . .
— Văn Bản
Tuần Châu, 26/08/2005
0 người đã yêu thích bài viết này