Kính dâng Mẹ

Mỗi ban mai, Mẹ chải tóc bên thềm
Tóc Mẹ trắng phơ phơ từng sợi bạc
Lược thì thưa, tóc Mẹ gần rụng hết
Cứ phất phơ, chẳng chịu vấn vành khăn

Tự bao giờ, Mẹ như đã thành quen
Tay cầm lược vấn đầu mỗi sáng
Quen cày cuốc với giãi dầu mưa, nắng
Mẹ tôi nghèo không một mảnh gương soi

Phải vấn khăn, vì tóc Mẹ dài
Nhìn mái tóc, thấy Mẹ còn trẻ quá!
Cha mất sớm, mình Mẹ lo nhà cửa
Lo chạy từng bò gạo, rá lang

Mỗi lần ngồi bậu cửa ngắm vầng trăng
Mẹ vẫn mơ, rồi mai ngày khôn lớn
Con thay Mẹ đỡ đần đồng áng
Mơ mùa về, có được bữa cơm no

Có chiều đông, Mẹ lặn lội thân cò
Cắt gốc rạ mong lửa hồng xó bếp
Đói lả người, rét như dao cắt ruột
Con kéo thuyền, bùn đặc quánh dưới chân

Cả bốn mùa, một manh áo tứ thân
Hết cày cấy, lại trồng lang, trỉa đỗ
Làm thúng mủng, dần sàng, chạy chợ. . .
Cả một đời Mẹ vất vả lo toan

Con vẫn hay gặp mắt Mẹ buồn
Man mác dệt trong từng câu hát
Ầu ơ!
". . .ru bổng, ru bông
Ru cho Con ngủ, Mẹ xông lên làng
Vay được bò gạo, rá lang. . .
...Mò cua bắt tép nuôi Con nên người. . ."

Đã qua rồi, thời lam lũ Mẹ ơi!
Con đã lớn, Mẹ đã gần trăm tuổi
Cháu chắt quây quần vui đùa, thăm hỏi
- Bà ơi Bà, răng có còn không?

Nay biết thương, thì Mẹ đã lưng còng. . .

— Văn Bản
Vũng Tàu, 24/11/2005