Nhớ khi xưa, nơi ấy - chợ Giàu
Nước dừa ngọt với bánh đa, bánh đúc
Cô hàng rượu mái tóc dài tha thướt
Để buộc lòng du khách nhớ khôn nguôi

Qua đạn bom, qua bão lụt tơi bời
Mà chợ Phủ, chợ Nghè, chợ Tỉnh. . .
Những mái tóc vẫn chảy dài đen nhánh
Là gia tài cha mẹ để cho con

Đứng bên thềm mỗi bữa sáng mai lên
Em chải mái tóc dài đen mướt
Để cho kẻ láng giềng no mắt
Cho người đi thổn thức nhớ quê nhà

Bỗng sáng nay. . .Tôi bỗng sững sờ
Gặp lại em giữa chợ Nghè đông khách
- Nỡ lòng nào em bán đi mái tóc?
Dăm chục ngàn đổi con cá, lá rau

Tôi từng nghe họ đổi chác trăm điều
Mua và bán cả lương tâm, ngôi vị. . .
Nhưng chưa thấy một nơi nào như thế
Quê choa nghèo, bán tóc để nuôi nhau!

Có còn không, nơi ấy một chợ Giàu?

— Văn Bản
Vũng Tàu, 09/12/2005