Đám cưới ở Vũng Tàu
Chú rể, cô dâu là dân Thanh Hóa
Hội trường chật, tiếng nói cười rôm rả
Mộc mạc giọng quê chân chất ân tình
Nắng trong veo phải là nắng quê mình
Mưa, bão lụt cũng là quê Thanh Hóa
Rét mùa đông như dao cau cắt lá
Cá ngoài đồng chết giá giữa mùa xuân
Cả ngàn năm theo lịch sử thăng trầm
Vua Thanh Hóa đã cùng quan xứ Nghệ
Xây cung điện ngất trời Hà Nội - Huế
Chẳng dựng cho mình một mái nhà riêng
Chỉ giữ cho mình một tấc lòng son
Một giọng nói đượm tình người chất phác
Còn mộc mạc như ngọc kia còn vết
Như lúa, như lang xanh mướt trên đồng
Mi có viền Thanh Hóa hay không?
Quê choa chỉ toàn là bí đỏ-a
Lang ví sắn… ngày vài ba bữa
Ước chi mà rau má tựa lá sen . . .
Giọng quê nghèo, nghe đau nhói con tim
Nỗi nhớ thương cứ trào lên da diết!
Ôi! Ta nhớ thành Nhà Hồ thuở trước
Những vàng son, những cung điện đền đài
Ôi! Đâu rồi Lê Lợi với Lê Lai
Đâu dấu vết một "địa linh, nhân kiệt"?
Những trống đồng Đông Sơn - thời mở đất
Còn chôn vùi dưới nhà máy phân lân?
Ta sẽ về Thanh Hóa nghe Em!
Sẽ xây lại những phố phường dựng tạm
Sẽ san phẳng những bất bình u ám
Sẽ dang tay mở rộng cửa Hàm Rồng
Mỗi con người Thanh Hóa một chiến công
Mỗi tấc đất đều thắm dòng lịch sử
Sao Thanh Hóa mãi vẫn nghèo như thế?
- Mi có viền Thanh Hóa ví choa không?
— Văn Bản
Vũng Tàu, 28/10/2005
0 người đã yêu thích bài viết này